[Dịch] Xuyên Thành Đường Tăng: Bắt Đầu Thỉnh Kinh Ở Già Thiên

/

Chương 73: Quan Thế Âm vượt giới gọi tên! Vấn tội thúc giục!

Chương 73: Quan Thế Âm vượt giới gọi tên! Vấn tội thúc giục!

[Dịch] Xuyên Thành Đường Tăng: Bắt Đầu Thỉnh Kinh Ở Già Thiên

Mạn Bộ Thư Hải

10.262 chữ

18-07-2026

Đường Sinh liếc nhìn Nhan Như Ngọc, thấy sắc mặt nàng vẫn còn chút nhợt nhạt.

Ngẫm nghĩ một lát, hắn đưa tay lên, một luồng tiên huy từ đầu ngón tay bay ra, chui tọt vào mi tâm Nhan Như Ngọc.

"Ta truyền cho ngươi một pháp môn tên là 'khởi tử hồi sinh', một trong ba mươi sáu môn Thiên Cang thần thông."

"Về nhớ dốc lòng tham ngộ, sau này có bị thương cũng không cần phải lo lắng nữa."

Thần thức Nhan Như Ngọc vừa lướt qua thiên pháp quyết nọ, cả người lập tức sững sờ tại chỗ.

Cứu sống người chết, đắp thịt lên xương trắng, trợ giúp niết bàn trùng sinh.

Môn thần thông này chỉ thẳng vào ảo diệu của sinh tử, thâm sâu khôn lường.

Tuy chưa thể tham ngộ thấu triệt, nhưng nàng lờ mờ cảm nhận được, dẫu chỉ ngộ ra một hai phần, uy lực cũng đủ sánh ngang với giả tự bí trong truyền thuyết.

Lại thêm một bộ vô thượng diệu pháp.

"Đồ nhi tuân mệnh." Nàng đã có chút tê dại vì chấn động.

Hết giai tự bí, lại đến pháp môn 'phục thực', bây giờ lại thêm khởi tử hồi sinh.

Rốt cuộc sư phụ lấy đâu ra nhiều pháp môn bực này?

Thật sự là học không xuể mà.

Lúc này, Đường Sinh đang ở trong động phủ trên Vấn Đạo phong thuộc thế giới Già Thiên trò chuyện cùng Nhan Như Ngọc.

Thì bên ngoài sơn trang ở Song Xoa Lĩnh bỗng văng vẳng vọng lại từng tiếng gọi. Âm thanh không lớn, nhưng từng chữ đều lọt thẳng vào trong óc.

"Bá Khâm, Bá Khâm!"

Nghe tiếng gọi ấy, trong thoáng chốc hắn chỉ thấy tâm bình khí hòa, đầu óc minh mẫn, vô thức muốn cất bước đi theo âm thanh kia.

"Không đúng! Mười phần thì có đến mười một phần là không đúng!"

Hắn vội vàng cho Nhan Như Ngọc lui xuống, đi qua đi lại vài vòng trong động phủ để trấn định tâm thần.

Giả vờ rụt cổ làm đà điểu chắc chắn không xong.

Đường Sinh động niệm, nguyên thần xuyên qua chư thiên môn, quay về thế giới Hồng Hoang Tây Du.

Song Xoa Lĩnh, bên trong sương phòng tại sơn trang của Dương Tiễn.

Hắn từ từ mở mắt. Ánh nắng bên ngoài xuyên qua song cửa sổ, hắt xuống sàn nhà thành hai vệt sáng hình ô vuông nghiêng nghiêng.

Trời đã vào tầm sáng sớm.

Ngọn đèn dầu trên bàn không biết đã tắt tự bao giờ, chỉ còn một làn khói mỏng lượn lờ giữa không trung.

"Bá Khâm~" Lại một tiếng gọi nữa vang lên.

Giọng nói không mang theo nửa điểm uy áp, ngược lại nghe hệt như một bà lão hàng xóm đang gọi cháu trai.

Nhưng Đường Sinh nghe rất rõ, âm thanh kia vô cùng kỳ lạ, dẫu hắn đang ở thế giới khác cũng vẫn có thể nghe thấy rành mạch.

"Cứ như gọi hồn vậy. Ở cái chốn Song Xoa Lĩnh này, lẽ nào có yêu tinh muốn bắt ta hay sao?"

Đường Sinh xoay người ngồi dậy, đẩy cửa bước ra ngoài.

Từ sau khi bọn Dương Tiễn rời đi, trong viện vắng lặng như tờ, Tôn Ngộ Không cũng đã ra ngoài tìm đồ giúp hắn.

Bên ngoài sơn trang có một bà lão đang đứng.

Tóc bạc phơ nhưng da dẻ hồng hào, dáng người còng xuống, tay chống một cây gậy trúc, trên đầu gậy có treo một cái tay nải bằng vải xanh.

Trông hệt như người đi đường xa đến nương nhờ người thân.

Đường Sinh thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng chắc không phải là yêu quái.

Dám đứng ngay trước cửa nhà Nhị Lang thần mà réo gọi như thế, yêu quái nào lại to gan đến vậy?

Hành động này có khác gì chán sống đâu chứ.

"Lẽ nào là người của Phật môn đến thúc giục ta lên đường?"

Tâm tư khẽ động, hai mắt hắn lóe lên thần quang, phá vọng thiên nhãn âm thầm vận chuyển.

Trong tầm mắt vẫn là bà lão chống gậy nọ, gương mặt hiền từ, vận y phục vải thô, ngay cả những đường vân mài đến bóng loáng trên cây gậy trúc cũng hiện lên rõ mồn một.

Bà lão dường như có cảm ứng, bèn quay đầu lại, trong ánh mắt lộ ra một luồng sáng không sao tả xiết.

Trong lòng Đường Sinh chợt rùng mình.

Hình dáng này, đôi mắt này.

Hồi ở Trường An, hắn từng chứng kiến Quan Âm bồ tát hiển hóa, đôi mắt kia cũng y hệt như thế này.

Trong lòng lập tức hiểu rõ, hắn rảo bước tiến lên phía trước, chắp hai tay lại, khom người hành lễ."Lão nhân gia, sáng sớm tới đây, chẳng hay có việc gì chăng?"

Bà lão ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt hắn một lát, rồi cất giọng từ ái ôn hòa:

"Lão thân vốn là di mẫu của thợ săn Lưu Bá Khâm trong núi này. Nghe nói mấy ngày trước, nó có đón một vị thánh tăng đến trang viên ở tạm."

"Lão thân cũng là người hướng Phật ăn chay, hôm nay rảnh rỗi nên đặc biệt tới bái kiến."

Đường Sinh rũ mắt, suy nghĩ trong đầu xoay chuyển cực nhanh.

Bà nói bà là di mẫu của hắn, lời này nếu để Nhị Lang Thần nghe thấy, không biết sẽ có cảm tưởng gì.

Nhưng nghĩ lại, tiền thân của Quan Âm đại sĩ dường như là Từ Hàng đạo nhân, một trong thập nhị kim tiên của Sạn giáo.

Tự xưng là di mẫu, là trưởng bối của Nhị Lang Thần Dương Tiễn, xem ra cũng hợp tình hợp lý.

Vị đại thần này bản lĩnh chẳng thua kém Như Lai là bao, tuyệt đối không thể bị vẻ ngoài từ mi thiện mục kia đánh lừa.

Ấn tượng tốt đẹp từ kiếp trước quá sâu đậm, phải giữ tỉnh táo mới được.

Đường Sinh ngẩng mặt lên, vẻ mặt mang theo vài phần áy náy:

"Di mẫu đến không đúng lúc rồi, cả nhà Thái bảo vừa mới cùng nhau đi thăm bằng hữu."

"Cùng nhau đi thăm bằng hữu sao?"

Bà lão lộ vẻ kinh ngạc, biểu cảm vô cùng sống động, chẳng khác nào một người đi thăm thân nhân nhưng lại đến hụt.

"Đi từ lúc nào vậy? Sao thánh tăng vẫn còn ở tạm nhà Bá Khâm?"

"Mẫu thân và muội muội của Thái bảo đã đi từ lúc rạng đông, còn Thái bảo thì đến giờ Thìn mới khởi hành."

Đường Sinh kể lại chuyện sáng nay một lượt.

"Hóa ra là vậy."

Bà lão khựng lại một chút, giọng điệu mang theo tia quan tâm:

"Lại không biết vì sao thánh tăng không tiếp tục đi về phía tây, mà ngược lại quay về hướng đông để ở tạm?"

Lời này nói ra rất nhẹ nhàng, tựa như câu hỏi thăm xã giao ngày thường.

Nhưng Đường Sinh thừa biết, câu này mới là điều đối phương thực sự muốn hỏi.

Quan Âm bồ tát nhìn Đường Tăng trước mắt, thấy chẳng có gì khác biệt so với ngày thường.

Chút tu vi ấy trong mắt nàng hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Thế nhưng đêm qua lục đinh lục giáp lại bẩm báo: Đường Tăng không đi về phía tây, ngược lại quay đầu về hướng đông, trở lại Song Xoa Lĩnh.

Điều này đã thu hút sự chú ý của nàng.

Đặc biệt là tối qua lại xảy ra một chuyện, khí thế của con khỉ kia xông thẳng lên tận trời cao, làm chấn vỡ cả tầng mây trên đỉnh Ngũ Hành sơn.

Nàng cứ ngỡ Tôn Ngộ Không không chịu nghe lời quản giáo, mạo phạm đến người đi thỉnh kinh.

Cho nên nhân lúc đến đây dò hỏi, nàng cũng thuận đường mang vài thứ đến cho hắn.

"Lão thí chủ có điều chưa biết."

Sắc mặt Đường Sinh không đổi, giọng điệu thành khẩn vừa vặn: "Bần tăng được Bồ tát điểm hóa, phát nguyện đi về phía tây thỉnh kinh."

"Dọc đường đi qua Ngũ Hành sơn, thấy có một vị Hầu vương thần thông quảng đại bị đè dưới núi, bần tăng bèn cứu hắn ra, thu nhận làm đệ tử."

"Nhưng trước khi cứu hắn, bần tăng đã vô ý làm thất lạc cẩm lan cà sa và cửu hoàn tích trượng do Bồ tát ban tặng."

"Hai món bảo vật ấy đều do đích thân Bồ tát ban cho, bần tăng lòng đầy hoang mang lo sợ, nên mới muốn quay lại đây, bảo đồ đệ tìm kiếm kỹ lưỡng trong núi xem có đánh rơi ở đâu không."

Lời nói ra vô cùng hợp tình hợp lý, tình chân ý thiết.

Khi nhắc đến Bồ tát, Đường Sinh còn chắp hai tay lại, vẻ mặt lộ rõ sự tôn kính.

Bà lão chống gậy trúc, khẽ thở dài một tiếng.

"Lão thân sống nơi sơn dã mấy chục năm qua, chỉ thấy người ta tìm đường tìm nhà, đây là lần đầu tiên thấy có người đi tìm đồ vật còn gấp gáp hơn cả tìm đường."

Nàng ngước mắt lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn hắn: "Thánh tăng, chẳng lẽ áo cà sa và thiền trượng kia còn quan trọng hơn cả việc đi Tây Thiên bái Phật cầu kinh sao?"

Đường Sinh không vội trả lời.

Hắn chỉ khẽ cười một tiếng, cúi đầu phủi phủi ống tay áo.

"Thánh tăng vì sao không biện giải?"

Bà lão đợi một lát, không thấy hắn trả lời, bèn hỏi thêm một câu.

"Có phải vì đánh mất bảo vật mà lòng hướng Phật đã dao động rồi chăng?"

Đường Sinh khẽ rũ mắt.Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt hắn đã trong vắt như nước, nhìn thẳng vào mắt bà lão.

Hắn chắp hai tay trước ngực, giọng điệu bình thản: "Phật trong lòng bần tăng như vầng thái dương vĩnh hằng bất diệt, soi sáng con đường chính nghĩa và chân lý phía trước."

"Mỗi ngày bần tăng đều nương theo ánh hào quang của thái dương mà tiến bước, tuần hoàn không dứt."

"Còn về việc biện giải,"

Hắn khẽ mỉm cười: "Lòng hướng Phật của bần tăng, nào phải áng văn chương viết để cho người ngoài xem."

"Chư pháp không tướng, không sinh không diệt. Người ngoài tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, thái dương vẫn luôn chiếu rọi trên đỉnh đầu."

Bây giờ hắn còn yếu, hễ hỏi tới, thì chính là trung thành!

Phật Tổ, chính là thái dương.

Quá đỗi vĩ đại!

"Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài; bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai."

Lời này vừa dứt, ánh ban mai dường như cũng bừng sáng thêm vài phần.

Làn sương mù giữa chốn sơn dã lặng lẽ tan đi, ngay cả tiếng nước róc rách nơi khe suối xa xa cũng trở nên thanh tao, trong trẻo lạ thường.

Quan Thế Âm đứng đó, tay chống gậy trúc, trầm ngâm hồi lâu.

Quả không hổ là Kim Thiền Tử mười kiếp tu hành chuyển thế, vậy mà vẫn có thể thốt ra những lời Phật lý thâm sâu đến nhường này.

Trong lòng nàng thậm chí còn dâng lên một tia áy náy.

Thật không nên nghi ngờ một vị tăng nhân ngoan đạo, thành kính đến vậy.

Nàng chậm rãi gật đầu, trong giọng nói đã có thêm vài phần ấm áp thực sự: "Thiện."

Một chữ này tựa như vọng lại từ nơi cực kỳ xa xôi, mang theo vẻ trang nghiêm không sao tả xiết.

"Thánh tăng có thể nói ra được những đạo lý này, lão thân cũng yên lòng rồi."

Nàng chống gậy trúc, nhích lên nửa bước, giọng điệu dần trở nên trịnh trọng.

"Có điều, lão thân vẫn muốn nhắc nhở thánh tăng một câu."

"Tây hành thỉnh kinh là đại nguyện của thiên địa, cần phải đi từng bước vững chắc, thành tâm hướng về trời Tây."

"Một khi đã phát nguyện, tuyệt đối không thể quay đầu."

"Một niệm hướng Tây, từng bước sen nở; một niệm ngoảnh lại, nghiệp phong lại nổi."

Đường Sinh khom người hành lễ, hạ tư thế xuống cực kỳ thấp: "Thí chủ nói rất phải, bần tăng xin thụ giáo."

Trong lòng hắn sáng tỏ như gương.

Bà lão trước mắt này chính là bản tôn của Quan Âm bồ tát, mượn tạm thân xác phàm nhân để đến điểm hóa hắn.

Xem ra bước lùi này của hắn quả thực đã chạm đến ranh giới cuối cùng của Phật môn.

"Một niệm ngoảnh lại, nghiệp phong lại nổi".

Bản thân câu nói này, có lẽ đang ẩn giấu huyền cơ nào đó.

Hoặc là trong mắt Phật môn, hôm nay hắn dám lui về Song Xoa Lĩnh, thì ngày mai cũng dám lui thẳng về Đại Đường.

Chuyện này nhất định phải bị nghiêm cấm triệt để.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!